Diễn đàn trường Nguyễn Chí Thanh

Không gian gặp gỡ của teen NCT
 
Trang ChínhNCTCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [b]Cho cậu_Người bạn tốt nhất của tớ[/b]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
pemEo_9x20
Hậu kì Ngân bài
Hậu kì Ngân bài
avatar

Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi : 196
VNĐ : 387
Thank : 1
Ngày oe oe : 05/02/1994
Ngày gia nhập diễn đàn : 19/07/2009
Nơi ở : thE^'gioi' 9x
Công việc/ Sở thích : nhay~ dance
Tính cách : that thuong` ... ♥get' 1'la` su* co^ dOn*♥
Yêu/Ghét : y*

Bài gửiTiêu đề: [b]Cho cậu_Người bạn tốt nhất của tớ[/b]   Sat 17 Oct 2009, 13:58

Tớ luôn nghĩ rằng tớ rất hiểu cậu. Và, tớ cũng luôn nghĩ rằng, cậu chẳng bao giờ hiểu hết về tớ!
Năm thứ nhất, tớ gặp cậu, tớ coi đó là một sự gặp gỡ muộn màng (vì cậu vào học sau bọn tớ khoảng hơn 1 tháng). Nhưng sẽ không muộn màng cho một tình bạn, đúng không?
Tớ thấy cậu giông giống con trai, có lẽ trông cậu mạnh mẽ và to hơn tớ rất nhiều, cậu hay mặc áo có hoa văn, hay vừa gặm bánh mì vừa chạy vội vào lớp và... cậu cũng hay đi học muộn giống tớ! Còn tớ, trong mắt cậu, chắc tớ là một đứa gầy gầy, kiêu kiêu, ngồ ngộ và khó chịu. Ấn tượng đầu tiên của cậu với tớ là...cái thắt lưng của tớ (?!), đó là đặc điểm để cậu nhận ra tớ và nhận ra lớp học của chúng ta!



Hình ảnh: Theo blog tj3u_th4n_tj3n_16 sưu tầm


Cậu và tớ như hai thái cực khác xa nhau. Có phải chính vì vậy mà nó hút nhau chăng?

Cậu chơi thể thao rất giỏi. Tớ á? Tập thể dục buổi sáng cũng không có nữa là!
Cậu luôn tin vào những gì bạn bè nói, cậu không hề hoài nghi cho dù sau đó cậu nhận ra rằng mình bị đánh lừa. Tớ, tớ nghi ngờ tất cả, kể cả những lời nói chân thành nhất. Vì tớ nghĩ, nếu đặt quá nhiều niềm tin vào cái gì đó, vào một ai đó mà khi biết ra sự thật không như mình mong muốn thì sẽ bị hụt hẫng. Vậy nên thà tớ nghi ngờ để rồi tớ sẽ cảm thấy rất vui khi nhận biết mình đã sai!
Cậu rất thật thà, những gì cậu nói ra, chỉ cần hiểu nghĩa đen là đủ! Còn tớ, tớ hiếm khi nói câu nào ra mà không có ẩn ý, thậm chí, tớ còn cố tìm cho bằng được cái ẩn ý trong câu nói của người đối diện!
Cậu rất hay đùa, cậu thích bày trò chọc phá mọi người. Tớ cũng nghịch lắm, nhưng sao đối với cậu, có lẽ, tớ là một đứa khó khăn, tớ bắt bẻ cậu từng lời, từng tiếng... Đó cũng là cái thú vị khi cậu làm bạn với tớ vì trước giờ không ai khó khăn với cậu như thế cả.
Cậu lái xe rất giỏi, địa hình nào cũng không làm khó được cậu. Tớ thì...chịu, tớ đi xe đạp là được rồi!
Cậu thì tròn và khỏe (cậu chơi thể thao mà). Tớ gầy và yếu hơn. Ngồi sau xe cậu thì đố ai nhìn thấy tớ đâu nhé!
Cậu luôn không tự tin vào những gì cậu nghĩ, những gì cậu biết. Cậu nghĩ nó đen, người khác bảo trắng, lập tức, cậu sẽ suy nghĩ lại hoặc là cậu tin ngay nó là trắng, cậu nghĩ cậu nhầm... Tớ? Tớ không biết đó là tự tin, là bảo thủ, là cố chấp hay là gì gì khác... nhưng tớ nghĩ đen là đen, trắng là trắng, tại sao không phải là người khác nhầm lẫn chứ? Tại sao tớ phải nghe họ khi mà tớ đã nhìn thấy trắng hoặc đen rất rõ ràng?
Cậu nhiệt tình với bạn bè, cậu rất quan tâm tớ. Tớ thì không phải không như vậy nhưng chắc chắn một điều là: không bao giờ tớ bằng cậu!







Tớ rất lạ đời! Không ai quan tâm thì tớ trách, còn quan tâm tớ quá đáng tớ lại nổi cáu! Cậu luôn sẵn sàng giúp đỡ tớ dù cho tớ không nhờ, tớ rất ngại phải làm phiền đến cậu, và đôi lúc tớ cảm thấy cậu không cần phải tốt với tớ đến vậy... Và thế là, tớ nổi cáu!

Tớ luôn nổi cáu với cậu, những câu hỏi ngây thơ và vô tư của cậu làm cho tớ rất khó chịu, tớ hay nói với cậu "Đừng hỏi tớ những gì cậu đã biết! Sao cậu hay hỏi những cái mà cậu đã biết rồi vậy?"
Tớ hiểu, tớ hiểu là cậu muốn nghe ý kiến của tớ về điều gì đó xem có giống với những gì cậu đã nghĩ không?! Nhưng sao tớ vẫn cáu!
Những câu hỏi ngô nghê của cậu làm cho bạn bè và mọi người xung quanh buồn cười... Và thế là tớ lại nổi cáu với cậu, tớ luôn bắt bẻ cậu vì tớ không muốn họ cười cậu, tớ ghét điều đó! Tớ không muốn lúc nào cậu cũng phải hỏi tớ, phải lắng nghe tớ và xem tớ như là người luôn luôn đúng!
Tớ muốn cậu phải khẳng định cái tôi của mình, tớ khó khăn và gay gắt với cậu là muốn cậu tốt hơn, muốn cậu đừng thật thà quá như thế sẽ bị bạn bè khác bắt nạt, đôi lúc là gạt, là chế giễu. Bởi vì, cậu chẳng bao giờ nói lời nào có ác ý với mọi người nên cậu không nhận ra được điều đó khi cậu gặp phải! Và thế là tớ tức, tớ giận tại sao cậu lại quá thật thà và vô tư đến vậy!
Giá như tớ được một chút niềm tin của cậu (dù là mù quáng - vì cái gì cậu cũng tin mà) để tớ không phải cứ sống trong nghi ngờ! Và, giá như, cậu biết nghi ngờ (một chút thôi -chứ đừng như tớ) thì tốt biết mấy!...







Tớ hiểu cậu, cậu rất đơn giản, rất chân thành, rất tốt! Cậu là một người bạn rất tốt của tớ, cậu giúp tớ rất nhiều dù rằng ngay thời điểm đó tớ không nhận ra, tớ còn cảm thấy khó chịu nữa! Nhưng cậu à! Tớ rất cảm ơn cậu, cảm ơn cậu về tất cả....

Cậu không hiểu tớ, có lẽ cậu sẽ cảm thấy tớ sao cứ hay khó khăn với cậu, cậu có biết rằng, đó là do tớ không chịu được khi người khác cười cậu, nói những câu đầy ẩn ý với cậu mà cậu không nhận ra... Cậu không hiểu tớ đâu vì những lời này không chắc gì cậu đọc được... Và vì tớ chưa không bao giờ nói cho cậu nghe, chưa bao giờ...
Tớ không làm được gì cho cậu. Trong tình bạn, tớ chưa bao giờ bằng cậu!
Cậu ạ! Tớ muốn nói với cậu một lần nữa rằng cậu là người bạn tốt nhất của tớ! Thật đấy
♥️pemeo♥️
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://blog.com.vn/pe_ku_te
 
[b]Cho cậu_Người bạn tốt nhất của tớ[/b]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn trường Nguyễn Chí Thanh :: Cuộc sống muôn màu :: Quà tặng cho "ấy"-
Chuyển đến